Không chỉ mỗi cô nhóc đó.
Ngay cả bản thân cô cũng cực kỳ thích những bản nhạc không lời do Trương Hữu sáng tác. Khác với cô nhóc nhà hàng xóm, bài cô thích nhất lại là "Khúc Ca Tế Điển" của Trương Hữu.
Chỉ vỏn vẹn vài phút ngắn ngủi.
Bản nhạc này như cô đọng lại muôn mặt cuộc đời. Người nghe có thể cảm nhận được từ khoảnh khắc một sinh mệnh chào đời, lớn lên, trưởng thành, cho đến khi già đi rồi bước vào vòng luân hồi. Mỗi một nốt nhạc dường như đều nhuốm màu bi hoan ly hợp, buồn vui sướng khổ của đời người.




